Biết mang gì – Món đồ quan trọng nhất trong hành trang đến Việt Nam

SỐNG SÓT Ở VIỆT NAM – Tập cuối

Bài viết này sẽ không nói tới những món đồ ai cũng biết như hộ chiếu, tiền hay thuốc men. Nếu bạn hỏi tôi rằng cái gì là thứ không thể thiếu cho chuyến đi tới Việt Nam của bạn, tôi sẽ không do dự mà trả lời ngay: Đó là một trái tim cởi mở.

Nghe sáo rỗng ư? Tôi công nhận là như vậy. Bạn có thể bĩu môi và nói rằng, “Đâu chỉ riêng gì Việt Nam? Đi đâu chúng ta cũng cần có thái độ cởi mở!” Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn. Nhưng hãy kiên nhẫn một chút, để tôi nói cho bạn nghe tại sao tôi sẽ không thay đổi câu trả lời của mình.

Nếu bạn theo dõi series Sống sót ở Việt Nam từ những ngày đầu tiên, hẳn bạn đã gặp ít nhất một điều kì lạ mà không phải khách du lịch nào cũng đã từng nhìn thấy, làm hoặc thậm chí ăn thử. Nhưng cho dù tôi có viết dài dòng thế nào đi chăng nữa, series này cũng chỉ mới chạm vào một chút bề nổi của tảng băng mà thôi. Tôi không thể nào nhấn mạnh điều này hơn được nữa: đất nước và văn hóa Việt Nam có vô vàn những điều nghịch lý. Tại sao chúng ta lại có hằng hà sa số các đại từ cho ngôi thứ hai “you” hay các ngôi khác? Tại sao người ta có thể tự tiện… tiểu tiện giữa thanh thiên bạch nhật mà lại ngại ôm hôn nhau giữa đường? Tại sao chó vừa là vật nuôi lại vừa là… thức ăn?

Rất nhiều người khi đi du lịch đến Việt Nam thường bận tâm về cái nóng ẩm nhiệt đới hay rào cản ngôn ngữ, để rồi sau đó họ nhận ra rằng thách thức lớn nhất lại chính là những nghịch lý trên. Để cho bạn hiểu rõ hơn, tôi sẽ đưa ra một vài câu hỏi ví dụ mà những người bạn nước ngoài của tôi hay hỏi khi họ ghé thăm Việt Nam: “Sao đàn ông ở đây nhiều người lại nuôi móng tay út dài?” “Sao người ta lại mặc đồ ngủ ra đường?” “Sao trời nóng 40 độ C mà phụ nữ lại ăn mặc kín mít mấy lớp từ đầu đến chân?”

EnViet final intext
Người Việt, đặc biệt là phụ nữ, thường che kín từ đầu đến chân khi ra đường để chống nắng

 Điều tôi mong bạn có thể làm khi đặt chân tới Việt Nam là khoan vội phán xét khi nhìn thấy những hiện tượng đó. Hãy cố gắng giữ một thái độ cởi mở và tìm hiểu văn hóa của chúng tôi. Nếu bạn hỏi một người bản địa, chẳng hạn như tôi, tôi có thể kể bạn nghe tại sao đại từ tiếng Việt lại phức tạp đến vậy. Như bao nền văn hóa phương Đông khác, chúng tôi rất tôn trọng tôn ti trật tự, nhưng đồng thời chúng tôi lại có những đại từ xưng hô gia đình và gọi người lạ là “anh,” “bà” hay “cô.” Từ cách xưng hô vô cùng thân thiện này, cảm giác xa lạ cũng dần biến mất. Có người cho rằng thái độ “ai ai cũng là người một nhà” này là do nhân dân Việt Nam rất hiếu khách và yêu chuộng hòa bình, đặc biệt là sau khi trải qua lịch sử chông gai, đi từ hết cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh khác. Trong tiếng Việt có một khái niệm mà tôi nghĩ không tồn tại ở bất kì một ngôn ngữ nào đó: “đồng bào.” Nghĩa đen của từ này là những người sinh ra từ cùng một bọc, nhưng nó lại được dùng để chỉ những người cùng quốc tịch.

Việt Nam là một quốc gia đang phát triển. Lộn xộn. Bất tiện. Vô cùng “thuộc thế giới thứ ba.” Thế nhưng nếu bạn có thể vượt qua định kiến ban đầu, bạn sẽ thấy Việt Nam đẹp đến nhường nào. Đừng bực bội khi thấy vỉa hè bị chiếm dụng mà chẳng có chỗ cho người đi bộ. Thay vào đó, hãy cùng ngồi xuống với những người dân Việt Nam tại một quán nước, gọi một ly cà phê bằng cách gọi to “Anh ơi!!” và tận hưởng cuộc sống Việt diễn ra ngay trước mắt bạn. Tôi cam đoan rằng chỗ bạn ngồi là hàng ghế tốt nhất đó!

 banner_vn

 

 

[English]

You might also like: