Phút chia tay

Hôm nay là ngày cuối ở văn phòng của một người bạn đồng nghiệp của tôi!

Viết ra như thế trông thật đơn giản, nhưng thực sự thì tôi cảm thấy khá khó khăn để tiếp nhận điều này. Bạn chắc sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa nếu biết rằng chúng tôi chỉ là đồng nghiệp với nhau được gần 3 tuần! Nhưng với tôi, thời khắc nói lời tam biệt không hẹn ngày gặp lại bao giờ cũng đầy khó chịu như vậy, đặc biệt là với những người mà chúng ta thực sự quí mến.

Tôi biết gì về người bạn đồng nghiệp của  mình trong 3 tuần ngắn ngủi này?

Cõ lẽ tôi biết về cậu ấy cũng nhiều như cậu ấy nghĩa rằng tôi là người Thái Lan sau hơn hai tuần làm việc chung và nỗ lực không mệt mỏi của tôi để dạy cậu ấy giới thiệu bản thân bằng tiếng Việt. Tôi cũng biết cậu ấy là người thích ăn đồ ngọt và rằng cậu nghĩ tôi là một trong số những nhà tại trợ kẹo miễn phí ngẫu nhiên được xếp ngồi cạnh cậu trong văn phòng. Tôi cũng biết là tôi có thể gán cho cậu vô vàn những biệt danh khó nghe mà không hề sợ cậu ấy tức giận hay cảm thấy bị xúc phạm, ( và tôi cũng hy vọng cậu ấy biết là việc này chỉ đúng một chiều thôi!). Tôi còn biết cậu ấy là người hòa đồng, với một kiểu hài hước quái dị, quá hiền lành và ấm áp, hay đề nghị giúp đỡ người khác và không ngừng học hỏi.

EnVt_Jussi

Ba tuần là khoảng thời gian quá ngắn để tôi gọi những người tôi quen là “bạn”, cho dù đó là người đã cười theo những lời nói đùa ngu ngốc của tôi vì thấy chúng thực sự hài hước thay vì ngu xuẩn. Nhưng với 3 tuần làm việc cùng, tôi biết mình không thể chỉ coi cậu ấy là một người tôi gặp trên đường. Cậu ấy chắc sẽ quên tên tôi ngay khi cậy quay lưng rời văn phòng chiều nay, nhưng tôi sẽ luôn nhớ cậu ấy như một phần đặc biệt nhất của cả quãng thời gian tôi làm việc ở đây.

Sẽ là thừa thãi nếu tôi nói là tôi sẽ nhớ cậu ấy rất nhiều, vì tôi biết những người đồng nghiệp khác của tôi cũng sẽ trải qua điều tương tự!

Sau buổi tiệc chia tay cậu ấy ở văn phòng và cuối ngày, mọi thứ sẽ vẫn tiếp diễn. Cũng chẳng phải là điều gì to tát phải không? Tôi sẽ lại trở về với đống đồ đạc lộn xộn của người bạn cùng nhà của tôi và giúp cô ấy đóng gói mọi thứ cho việc chuyển nhà vào cuối tuần. Trước khi tôi ý thức được mình đang làm gì, tôi sẽ lại thấy mình đang giúp người bạn cùng nhà còn lại đóng gói đồ đạc của cô ấy để chuyển ra ngoài vào tháng sau. Sau đó tôi lại được làm quen với nhiều người mới và biết đâu nếu mọi thứ diễn ra tốt đẹp, ba tuần sau tôi lại được chào tạm biệt họ. Thật tuyệt nhỉ!

Tôi không muốn quan trọng hóa mọi chuyện, vì đâu đó ngoài kia, có những cuộc từ biệt đẫm nước mắt khi tôi đang viết những dòng này, điều đó chỉ làm cho bài viết này của tôi trở nên đáng thương. Tôi quen những người bạn cùng nhà của tôi cũng cùng một khoảng thời gian với cậu bạn đồng nghiệp kia và chúng tôi cũng có một khoảng thời gian vui vẻ không kém gì khi tôi ở văn phòng. Tuy không phải quá sâu sắc, nhưng đôi khi tôi cảm thấy mình còn hòa hợp với họ hơn cả với một vài người mà tôi đã quen biết được vài năm. Điều thật sự khiến tôi phiền long là việc chúng tôi đã quen biết nhau ở chừng mực nào đó nhưng không thể sánh bước với nhau lâu thêm nữa.

Cõ lẽ đã đến lúc tôi nhận ra, không phải ai bước vào cuộc đời tôi cũng là để ở lại. Không cần biết bạn và người bạn đó thật sự gắn kết như thế nào, một lúc nào đó rồi họ cũng sẽ ra đi mà thôi. Có thể đó là khi họ đã hoàn thành sứ mệnh của họ. Cũng có thể thời gian của họ bên bạn đã hết. Hoặc cũng có thể đây là cách cuộc sống dạy cho tôi biết chia tay một người cũng có chút gì đó khấp khởi, mới mẻ và thú vị như khi làm quen với một người vậy.

banner_vn-1024x161 [English]

You might also like: